Em đã biết từ khi đi du học!

Không biết những dòng tâm sự này của em có đến được với chị hay không? Hay là chị sẽ xóa ngay thư của em khi nó vừa xuất hiện trong hòm mail của chị. Cái tên V có lẽ là một sự ám ảnh đối với chị và khiến chị khó chịu lắm đúng không? Em biết vậy mà em vẫn viết bởi với sự cảm nhận từ trong chính trái tim mình, em biết chị mãi là cô giáo tiếng Anh tốt của em, luôn vị tha và không cố chấp những chuyện đã thuộc về quá khứ. Chị biết không? Lần đầu tiên trong cuộc đời, em tự mình viết một lá thư qua mail như thế này và chị là người đầu tiên đọc những câu, những từ xuất phát từ đáy lòng em. Bởi quen em gần 5 năm, chị cũng hiểu rằng cuộc sống của em quá êm dịu và thực sự không có gì đáng để em viết lại.

 

Đã gần 1 năm rồi kể từ ngày chị em mình cắt đứt liên hệ với nhau. Đến hôm nay, em vẫn nhớ như in những tin nhắn của ngày hôm đó. Chúng em, đội con nhà giàu nhiều tiền không chịu trả học phí cho chị khi chị yêu cầu. Chúng em thờ ơ, tự coi 2 buổi dạy của chị chỉ là “thử nghiệm”, không đáng là bao nên không phải trả tiền. Chị đã giận và bảo em rằng: “Sao các em trẻ con vậy? Gần 500,000 tiền học tuy không nhiều nhưng không phải không là gì cả. Đó là công sức suốt 4 tiếng đồng hồ của chị. Sao các em lại không nghĩ đến điều đó! Chẳng lẽ chị đi làm từ thiện suốt cho các em!” Rồi chị bảo chúng em phải học cách để trở thành người lớn, làm việc gì cũng phải nghiêm túc và có sự công bằng. Khi đó, em chỉ thấy giận chị, ghét chị và khinh chị nữa. Dù sao chị cũng là người lớn, sao có thể vì mấy trăm nghìn mà buông lời xúc phạm, coi bọn em như trẻ mồ côi, khuyết tật như vậy. Mặc dù chị xin lỗi về câu nói đó và không cần tiền học phí nữa, nhưng em cũng không thèm liên hệ lại với chị nữa, coi như không quen và sẵn sàng mất đi một người bạn. Em ngỡ rằng trong suốt cuộc đời này, em sẽ không một lần nghĩ gì đến chị nhưng đến hôm nay, khi cầm trên tay những đồng tiền đầu tiên em tự kiếm ra tại đất nước bên ngoài lãnh thổ hình chữ S thì hình ảnh đầu tiên hiện về trong em chính là chị Tr ngày nào.
du hoc my

 

Em sinh ra và lớn lên tại Hà Nội rực rỡ ánh đèn và chưa một lần em biết đến cánh đồng hay cái cày, con trâu của người làm ruộng. Bố mẹ em có điều kiện nên từ nhỏ đến lớn, em luôn được bao bọc chở che như “tằm trong kén”. Em không phải kiếm tiền, không phải sống xa gia đình và không phải tự thân vận động. Cho đến tận lớp 10, khi em bắt đầu học tiếng Anh của chị, được nghe chị kể về cuộc sống sinh viên, em mới mơ hồ nghĩ đến điều đó. Và trong đôi mắt non dại của em, dòng đời vẫn là một khúc hát du dương, trầm bổng, sống xa nhà là những ngày tháng hạnh phúc, thêu dệt đầy những mộng mơ khi được tự do tung hoành, sống ngoài vòng “pháp luật” do cha mẹ đặt ra. Chị nhấn mạnh rằng cuộc sống không được như em nghĩ nhưng em không tin và luôn bảo chị là người giỏi “chém gió”.

 

3 năm chị kèm cặp em có lẽ là 3 năm kinh hoàng trong cuộc đời của chị. Quan điểm của em là “học hành vất vả, kết quả không ra gì thì tốt nhất là cứ buông xuôi, đến đâu thì đến”. Chị đã không ít lần xin “từ chức” gia sư để em được trung thành với “lý tưởng sống” của mình nhưng vì bố mẹ em quá tin tưởng chị nên chị không thoát nổi em. Vậy là chị vẫn cố gắng dạy, em vẫn “nhiệt tình” chơi. Sau đó, em đã trượt đại học và học trong ngôi trường dành cho con nhà giàu, học dốt nhưng lại nhiều tiền. Em lại nhờ chị dạy thêm tiếng Anh với mục đích thi lấy ít điểm IELTS, đi du học như bạn bè cho vui. Bây giờ nghĩ lại, em tự thấy xấu hổ với chị. Tiếng Anh của em “bập bõm” mà em tự tin nói với chị rằng em sẽ thi IETLS 6.5. Chắc chị buồn cười lắm chị nhỉ! Em vẫn nhớ lúc em nói với chị điều đó, mẹ em đã quay ra nhìn chị và nở một nụ cười khó hiểu. Có lẽ mẹ em cũng thừa biết năng lực có hạn của đứa con hư hỏng và cũng “ê mặt” với chị khi sinh ra cái đứa không biết mình là ai trong xã hội.

 

Sau khi cắt liên lạc với chị được vài tháng, bố mẹ cũng lo cho em thủ tục đi du học bên Singapore. Hai tháng đầu, du học với em vẫn giống như một cuộc hành trình đầy thú vị như em vẽ ra trong suốt thời gian ở nhà “đàn đúm” với bạn bè. Nhưng từ tháng thứ ba, bố mẹ chính thức bắt em phải tự đi làm thêm và trang trải bớt chi phí sinh hoạt của mình. Bố em lái xe gây tai nạn nên gặp nhiều vấn đề về tài chính, gia đình gặp khó khăn không còn được như xưa.

 

Em bắt đầu cuộc sống của một du học sinh bình thường và còn dưới mức bình thường. Ngay từ hôm đầu tiên đi làm về, em đã bắt đầu nghĩ đến bài ca dao chị hay đọc vui cho em trong những lúc nghỉ giải lao:

 

“Cơm cha cơm mẹ đã từng
Con đi làm mướn kiếm lưng cơm người
Cơm người khổ lắm mẹ ơi!
Chẳng như cơm mẹ vừa ngồi vừa ăn”

 

Chị từng kể với em rằng, chị đạp xe đi khắp phố phường Hà Nội để dạy thêm dưới cái nắng như đổ lửa của mùa hè. Và chị cũng tâm sự: Khi chị nhận được 350000 tiền dạy của tháng đầu tiên, chị đã mừng vui như thế nào. Chị giấu tiền vào trong túi, rồi vừa đạp xe qua từng con phố vừa nghĩ sẽ mua gì cho bố mẹ. Đến khi về đến cổng xóm trọ, chị còn phải mở lại túi ra xem tiền còn nguyên vẹn hay không. Rồi cả buổi tối chị mừng không ngủ được. Em đã cười nhếch mép và nghĩ thương hại cho cái hạnh phúc đơn sơ của chị. Bố mẹ em cho em tiền tiêu vặt cũng nhiều hơn gấp bội số tiền chị làm cả tháng.

 

Nhưng gia đình em bây giờ không được như vậy nữa rồi và bản thân em bây giờ cũng không còn là con nhà giàu, thích gì được nấy. Với những du học sinh khác, đi làm thêm cũng không phải là một thử thách lớn lao gì cả nhưng với em, đó là cả một đoạn đường đầy chông gai, trắc trở. Đến bây giờ em mới quý trọng những giờ học tiếng Anh của chị. Em có chị kèm cặp mà em lại không học để bây giờ tiếng Anh kém, lương làm thêm cũng thấp hơn so với các bạn. Trong khi sinh viên khác đã quen với cuộc sống tự lập thì em phải tự mình trải qua những khủng hoảng khi lần đầu bị đẩy ra khỏi vòng tay gia đình và cũng lần đầu bị vấn đề tài chính đè nặng lên vai. Không làm thì em lấy gì để sống? Mà làm thì thật là quá “vật vã” với một đứa con nhà giàu chuyên có ô sin phục vụ như em. Mỗi lần làm thêm về, em lại ngồi khóc. Em thấm mệt và nghĩ lại khoảng thời gian sung sướng trước kia. Đã có lúc, em ngồi than thân trách phận, thậm chí trách bố mẹ đã đẩy em vào bể khổ này. Nhưng những lúc em quằn quại kêu khóc cũng là lúc em hồi tưởng lại toàn bộ cuộc sống của mình và nhất là khoảng thời gian em học cùng chị. Và đến giờ, em thấy quý trọng vô cùng số tiền gần 500,000 mà bọn em “quỵt” chị trước đây. Chúng em là những đứa con nhà giàu, bản thân chưa bao giờ phải tự làm ra vật chất nên chúng em đâu biết coi trọng sức lao động của người khác, đâu cần nghĩ đến những giọt mồ hôi, nước mắt của bố mẹ và của chị nữa. Được cho tiền, em tiêu lãng phí và nghĩ đơn giản, đó là tiền. Em không thấy được ở sau đó là công sức, sự vất vả của bao người. Em xin lỗi chị. Vậy mà em đã coi thường điều đó. Em không hề mảy may nghĩ đến việc chị phải đạp xe hơn 10 cây số bất kể trời nắng mưa để đến dạy cho chúng em. Em không quan tâm đến việc chị phải ngồi soạn bài và tổng hợp toàn bộ từ mới cho chúng em học. Em cũng chẳng thèm nghĩ chị phải kiểm tra, giảng giải đến đau cổ họng cho từng đứa trong 4 tiếng đồng hồ.

 

Em không chịu khổ như chị, em không vất vả như chị. Em mới chỉ bắt đầu đi làm thêm và kiếm những đồng tiền đầu tiên nuôi sống bản thân, nhưng em tin là em đã hiểu những điều chị nói. Tháng lương ít ỏi ban đầu, chưa ấm tay mà đã có bao nhiêu thứ đang cần đến nó. Nhìn nó mà trong em xen lẫn những dòng cảm xúc trái ngược, vừa hạnh phúc vì mình kiếm được tiền vừa chua chát, đắng cay về 1 quá khứ mà em không biết coi trọng.Chị đã bảo em rằng: Nếu như em sinh ra tại một miền quê nghèo như chị, nếu như em phải nhìn cảnh bố mẹ làm quần quật ngoài đồng như chị, nếu như em một lần phải đi cấy, đi gặt và gần ngất đi vì say nắng như chị thì lúc đó em mới cảm thấy hạnh phúc như thế nào khi em được đi học, khi em được sống trong giàu sang như thế này.

 

Em cảm ơn bố mẹ đã cho em đi du học, cho em sống một cuộc sống tự lập, cho em tự mình bươn trải để hôm nay, em có thể hiểu được giá trị sức lao động, giá trị của đồng tiền và em biết nói lời xin lỗi đến chị. Lời xin lỗi có lẽ hơi muộn nhưng chị ơi, đó là lời nói chân thành nhất của em.  Em cũng vô cùng cảm ơn chị đã cho em những bài học mà đến bây giờ em mới hiểu để nói lời cảm ơn. Chị luôn kể với em về cuộc sống miền quê của chị và khi em cứ tròn xoe mắt nhìn, thì chị lại bảo rằng: Em không ở trong hoàn cảnh của chị, em không biết được đâu! Nhưng bây giờ thì em biết rồi chị ạ. Em đã định đi du lịch để không thua bạn kém bè, thỏa sức ăn chơi. Nhưng chính bản thân em lại rơi vào trong một tình cảnh hoàn toàn khác, khốn khổ hơn nghìn lần em nghĩ. Và chính trong sự khốn khổ ấy, em lại có thể nhìn nhận lại bản thân mình và kịp nói lời xin lỗi và cảm ơn đến chị. Hi vọng chị sẽ chấp nhận em để em không mất đi một người cô, một người chị, một người bạn đáng kính.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *